K-Movie/Drama

Sự thật dù bị chà đạp vẫn phải đi tìm: Câu hỏi của ‘Assassins’ tại buổi họp báo

Tiếng súng năm 1974 sẽ vang trở lại trên màn ảnh vào năm 2026.

Lấy bối cảnh lễ kỷ niệm Ngày Giải phóng 15/8/1974, khi 6 phát súng nổ vang ngay trong buổi truyền hình trực tiếp, bộ phim theo chân một thanh tra và một phóng viên truy tìm 2 viên đạn còn thiếu trong hồ sơ chính thức. Tác phẩm tái hiện đầy ám ảnh và căng thẳng một giai đoạn khốc liệt của lịch sử Hàn Quốc.

Nổi bật hơn cả là màn phối hợp diễn xuất của dàn diễn viên. Trong một thời đại bị buộc phải im lặng, ba con người vẫn không buông bỏ sự thật dù bị chà đạp. Họ tiếp tục chất vấn, ghi chép và lần theo dấu vết đến cùng.

Trọng tâm của phim là câu chuyện về con người. Park Hae-il chia sẻ: “Có lẽ câu trả lời cho việc vì sao chúng ta cần nhìn lại bầu không khí của thời đó ngay lúc này, suy cho cùng vẫn là con người”. Anh nhấn mạnh lý do vì sao Assassins vẫn cần thiết ở thời điểm hiện tại.

Bộ phim quy tụ dàn cast hùng hậu gồm Yoo Hae-jin, Park Hae-il, Lee Min-ho, Jung Woo-sung, Park Jung-min, Bae Sung-woo, Uhm Ji-won, Park Ji-hwan, Kim Dae-myung, Ryu Hye-young, Shim Eun-kyung, Park Sung-hoon, Oh Jung-se và Shin Hyun-bin.

Ngày 8/9, đoàn phim Assassins do đạo diễn Hur Jin-ho cầm trịch đã tổ chức suất chiếu báo chí và họp báo tại Megabox COEX, Seoul. Tham dự sự kiện có đạo diễn Hur Jin-ho cùng Yoo Hae-jin, Park Hae-il và Lee Min-ho.

Assassins kể về cuộc điều tra những nghi vấn và thế lực đứng sau vụ ám sát đệ nhất phu nhân xảy ra tại lễ kỷ niệm Ngày Giải phóng lần thứ 29 vào ngày 15/8/1974.

6 phát súng vang lên, nhưng hồ sơ chính thức chỉ công bố 4 viên đạn. Phần còn lại của sự thật là hành trình truy tìm 2 phát súng biến mất. Mạch phim được triển khai nhanh, dồn dập.

Điểm nhấn của tác phẩm nằm ở quá trình lần theo sự thật sau khung cảnh hỗn loạn của buổi lễ. Suốt phim, máy quay liên tục cận cảnh những gương mặt đầy thương tích. Ba diễn viên chính đều phải thể hiện các cảnh bị xô ngã, giẫm đạp và đổ máu, nhưng vẫn không buông bỏ mục tiêu tìm ra sự thật.

Đạo diễn Hur Jin-ho cho biết đây không phải là một bộ phim đưa ra kết luận cuối cùng. Ông nói: “Tôi không tiếp cận tác phẩm như một phim vạch trần toàn bộ sự thật hay thế lực đứng sau những gì bị che giấu bấy lâu. Tôi muốn khắc họa cảm xúc của những con người đã sống trong thời đại ấy trong quá trình đi tìm sự thật”.

Bộ phim được kể qua góc nhìn của một cảnh sát và một nhà báo. Trong khi Cheol-gu (Yoo Hae-jin) lần theo các bằng chứng vật chất tại hiện trường, Jae-hwan (Park Hae-il) và Young-il (Lee Min-ho) chiến đấu ở một mặt trận khác: tòa soạn, nơi họ phải đối mặt với kiểm duyệt và sức ép từ bên ngoài.

Đạo diễn nói thêm: “Dù mang hình thức của một tác phẩm trinh thám điều tra, tôi vẫn muốn cho thấy rõ không khí của thời đó. Muốn thể hiện bối cảnh và bầu không khí xã hội ấy, tôi phải đặt ra câu hỏi về ý nghĩa của những vấn đề mà báo chí đang theo đuổi. Và để làm được điều đó, góc nhìn của người làm báo là cần thiết”.

Park Hae-il vào vai Jae-hwan, trưởng ban xã hội của Dongseong Ilbo. Khi mọi người chỉ muốn khép lại vụ việc bằng một kết luận, anh lại là người đào sâu vào phần khuất của sự kiện, tiến gần đến bản chất sự thật bằng lối điều tra sắc bén và bền bỉ.

Park Hae-il cho biết: “Trong điện ảnh Hàn Quốc, vai nhà báo thường chỉ xuất hiện thoáng qua, rất hiếm có tác phẩm xây dựng họ thành một chủ đề trung tâm trong nhịp kể dài. Ngay cả khi có, cách tiếp cận nghiêm túc như thế này cũng không nhiều”.

Chính vì vậy, ngay khi đọc kịch bản, anh đã hứng thú với nhân vật phóng viên. “Tôi tự hỏi liệu một vai nhà báo có thể gánh vác cả một thời đại trong một tác phẩm hay không. Với tôi, đó là một bài toán lớn”, anh nói về lý do bị nhân vật Jae-hwan cuốn hút.

Đây cũng là lần tái hợp giữa Park Hae-il và đạo diễn Hur Jin-ho sau khoảng 10 năm, kể từ Princess Deokhye. Nam diễn viên chia sẻ: “Tôi chỉ biết cảm ơn vì đạo diễn lại nhớ đến mình sau 10 năm. Vì đã là lần hợp tác thứ hai nên thử thách của tôi là không lặp lại mà phải thể hiện một khía cạnh khác. Tôi chịu khá nhiều áp lực, nhưng nhờ đạo diễn mà tôi có thể từng bước hoàn thành vai diễn”.

Park Hae-il là người giữ nhịp trung tâm của tác phẩm. Với ánh nhìn nặng trĩu nhưng sắc bén, anh liên tục đẩy căng thẳng lên cao. Sau nhiều khoảnh khắc tiết chế, nhân vật cuối cùng bùng nổ cảm xúc vì tự do báo chí.

Anh nói: “Tôi cố gắng giữ trọn những gì mang tính phổ quát của một nhà báo, như thiên chức nghề nghiệp hay trách nhiệm. Dù thời đại khác nhau, tôi vẫn diễn với suy nghĩ rằng ở khía cạnh nghề nghiệp, ngày nay cũng không có quá nhiều khác biệt”.

Yoo Hae-jin hóa thân thành Cheol-gu, một cảnh sát trung bình phụ trách bảo vệ hiện trường. Khi đồng nghiệp bị bắt đi oan uổng, anh bắt đầu truy đuổi bản chất của vụ án. Nhân vật đứng ở tuyến đầu điều tra với ý chí tuyệt vọng nhưng mãnh liệt.

Yoo Hae-jin cho biết: “Có rất nhiều chi tiết đòi hỏi sự tinh tế và cảm xúc. Đạo diễn thường hỏi tôi những câu như ‘Sao lại như vậy, Hae-jin?’, kể cả với những chi tiết nhỏ tưởng chừng có thể lướt qua. Nhờ thế, tôi luôn được học hỏi ngay trên trường quay”.

Ở nửa sau của phim, trong cảnh quốc kỳ tung bay và quốc ca vang lên, nhân vật của anh lặng lẽ nhìn sang hướng ngược lại. Đó là khoảnh khắc nén chặt nội tâm Cheol-gu, đồng thời cũng chứa đựng câu hỏi mà đạo diễn muốn đặt ra.

Lee Min-ho đảm nhận vai Young-il, một phóng viên trẻ mới vào nghề. Anh là người chứng kiến gần nhất vụ việc và những nạn nhân vô tội. Từ các dấu vết bị bỏ lại tại hiện trường, anh dấn thân vào cuộc điều tra một cách táo bạo.

Nam diễn viên giữ được sự bốc đồng của một người trẻ và nét lanh lợi của nhân vật út trong tòa soạn. Anh nói: “Tôi xây dựng Young-il như một nhân vật rất ‘tươi’, đối lập với trưởng ban. Tôi đã trao đổi nhiều với đạo diễn về lộ trình di chuyển và cách sử dụng cơ thể tối đa trong từng cảnh”.

Lee Min-ho cũng chia sẻ góc nhìn của mình về hiện tại: “Tôi cảm nhận rõ mình đang sống trong thời đại mà tiêu đề giật gân quan trọng hơn sự thật. Khi có quá nhiều YouTuber cá nhân và nền tảng nội dung, con người ngày càng khó phân biệt đâu là thật, đâu là giả”.

Anh nói thêm: “Vì thế, tôi nhớ cảm giác có niềm tin vào sự thật. Tôi cũng muốn trở thành một người như vậy, đó là hình mẫu mà tôi theo đuổi. Và tôi đã đặt điều đó lên hàng đầu khi diễn xuất”.

Lee Min-ho góp phần làm nhẹ bớt bầu không khí nặng nề của bộ phim. Anh nói: “Trong giọng nói dịu dàng của đạo diễn lại ẩn chứa sự quyết liệt. Chính quá trình làm việc đó giúp tôi vừa giữ được màu sắc riêng, vừa thoải mái hơn khi diễn xuất”.

Dàn diễn viên phụ cũng là một điểm đáng chú ý. Bae Sung-woo vào vai tổng biên tập, Uhm Ji-won đóng vợ của Cheol-gu, Park Ji-hwan là trưởng bộ phận giám định, còn Kim Dae-myung và Ryu Hye-young xuất hiện với vai các phóng viên mảng xã hội.

Shim Eun-kyung vào vai người hỗ trợ chuyến tác nghiệp tại Nhật của Young-il, Park Hae-joon đóng vai một người Hàn Quốc tại Nhật, Park Sung-hoon đảm nhận vai công tố viên, Oh Jung-se là kỹ thuật viên âm thanh, và Shin Hyun-bin vào vai người phụ nữ cung cấp đầu mối cho cuộc điều tra.

Đạo diễn Hur Jin-ho cho biết: “Ban đầu chúng tôi không có kế hoạch như vậy, nhưng có lẽ vì mọi người đọc kịch bản rất thú vị nên ai cũng muốn nhận một cảnh riêng. Chúng tôi làm phim với mong muốn giữ được sự chân thật, để tác phẩm không bị tiêu thụ một cách hời hợt. Dĩ nhiên, việc được nhìn dàn diễn viên thể hiện từng lát cắt của câu chuyện cũng là một điểm cộng”.

Đặc biệt, Park Jung-min xuất hiện với vai khách mời trong vai Mun Se-gwang. Đạo diễn chia sẻ: “Vai này rất khó, lời thoại không nhiều nhưng lại đòi hỏi rất cao. Tôi và Park Jung-min đã kết thúc bằng việc cùng đặt ra câu hỏi: Mun Se-gwang là người như thế nào? Đây là nhân vật chi phối toàn bộ phim từ đầu đến cuối. Anh ấy đã thể hiện quá tốt”.

Jung Woo-sung vào vai Han Sang-il, một chủ tập đoàn. Đạo diễn nói: “Nhân vật ông Han, anh trai của Young-il, mang tính biểu tượng rất rõ. Tôi muốn một diễn viên đủ trọng lượng để khiến khán giả cảm nhận được sức nặng đó”.

Bộ phim còn gây ấn tượng ở phần tái hiện tỉ mỉ bối cảnh năm 1974. Đoàn phim đã tìm những địa điểm xây dựng từ thập niên 1960-1970 để thực hiện quay ngoại cảnh, đồng thời tính đến cả độ hạt của phim nhựa thời kỳ đó khi thiết kế hình ảnh.

Yoo Hae-jin kể: “Tôi nhớ lại thời tiểu học và những năm tháng lớn lên trong con hẻm cũ. Bối cảnh ngôi nhà là một khu vực ở Daejeon còn sót lại trước khi tái phát triển. Căn nhà và con hẻm đã tái hiện rất rõ tinh thần của thời đại ấy”.

Lee Min-ho cho biết: “Lần đầu đến phòng tin tức để quay, tôi đã nhập tâm rất nhanh vì mọi yếu tố mỹ thuật đều được tái hiện quá tốt. Ngay cả khói thuốc lá cũng được dàn dựng dày đặc. Mùi thuốc và làn khói ở đó thật sự hoàn hảo”.

Park Hae-il cũng nhấn mạnh: “Giám đốc mỹ thuật Kim Byung-han đã thiết lập bối cảnh thập niên 70 rất chi tiết. Tôi có cảm giác như bị hút từ hiện tại vào đúng một tòa soạn báo của thập niên 70. Chính vì thế, tôi càng muốn khắc họa các nhân vật thật chân thực”.

Rốt cuộc, câu hỏi mà Assassins để lại không chỉ dừng ở năm 1974. Phim khép lại bằng việc đặt ra câu hỏi cho khán giả ở hiện tại.

Kết thúc buổi họp báo, Yoo Hae-jin mỉm cười: “Tết Trung thu năm nay có nhiều phim Hàn Quốc ra mắt, điều đó rất đáng mừng. Và tôi hy vọng khán giả sẽ dành nhiều tình cảm cho Assassins”.

Assassins do Hive Media Corp sản xuất, đơn vị từng thực hiện The RoundupThe Man Standing Next, những tác phẩm khai thác lịch sử hiện đại Hàn Quốc. Phim sẽ khởi chiếu vào ngày 23.

Nguồn: Dispatch (Park Hye-jin)

Đang tải sản phẩm...