CORTIS: Từ ‘Young Creator Crew’ đến ‘Youngkkk’, đâu là khoảng cách thật sự?

“Young Creator Crew” và “Youngkkk” có khác nhau không? Nhìn vào hoạt động của CORTIS trong năm 2026, có thể thấy câu trả lời là có.
Cụm từ “young creator crew” vốn được dùng để mô tả hình ảnh một nhóm nghệ sĩ trẻ giàu tính sáng tạo. Đây cũng là cách người ta nói về CORTIS ngay từ khi nhóm ra mắt năm ngoái với COLOR OUTSIDE THE LINES. Một tân binh đầy tự tin, từng tạo hơn 300 ca khúc tiềm năng trong suốt hai năm, chọn lọc sản phẩm qua các trại sáng tác, chủ động góp ý cho MV và vũ đạo, đồng thời nhấn mạnh thông điệp của bài hát. Để biến tinh thần ấy thành âm nhạc, CORTIS đã cho ra đời YOUNGCREATORCREW. Nhưng trong ký ức công chúng, cái tên còn đọng lại lại là “Youngkkk”, bởi chính nhóm muốn được gọi như vậy.
Trong K-pop, một nhóm nhạc tân binh chưa tròn một năm tuổi vẫn đang trong giai đoạn giới thiệu bản thân với công chúng. Họ phải thể hiện rõ bản sắc được đặt vào tên nhóm, kể câu chuyện và khái niệm của mình qua nhiều lớp nội dung, phát hành nhạc mới và xuất hiện trên các chương trình giải trí. Thế nhưng CORTIS chỉ với hai EP đã gần như bỏ qua toàn bộ quá trình giải thích dài dòng ấy. EP GREENGREEN bán hơn 2,31 triệu bản ngay trong tuần đầu phát hành; ca khúc chủ đề REDRED thậm chí vươn lên vị trí số 1 trên bảng xếp hạng ngày của Melon, điều vốn từng được cho là ngoài tầm với của các nhóm nam K-pop. Trong số các nhóm nam ra mắt trong 5 năm gần đây, CORTIS cũng là cái tên có lượng người theo dõi cao nhất trên TikTok, YouTube và Instagram.
Đi cùng thành công lớn là cảm giác lệch pha. Và nguyên nhân nằm ngay ở chính CORTIS. Nhóm vừa có một trong những bản hit lớn nhất nửa đầu năm 2026, vừa sớm tổ chức concert riêng và lưu diễn qua nhiều lễ hội âm nhạc quốc tế. Họ đặt tên tour là PUT YOUR PHONE DOWN, kéo dài 12 ca khúc trong 100 phút, tạo ra một sân khấu khác hẳn hình dung quen thuộc về concert của idol K-pop và gây ra nhiều tranh luận. Tại sân khấu, nhóm liên tục yêu cầu khán giả hạ điện thoại xuống, đồng thời huy động các vũ công chuyên nghiệp tạo nên những vòng tròn và các pha va chạm kiểu mosh pit. Ca khúc MONEYMONEYMONEY trong album mở rộng phát hành ngày 24 cũng ra mắt ngay giữa tour. Công ty giới thiệu đây là bài hát ghi lại suy nghĩ thẳng thắn của các thành viên về tiền bạc, nhưng công chúng lại chỉ nhớ một câu hát: “thêm số 0 vào tài khoản như thể Han Lo Ro”. Không phải sự chú ý nào cũng mang tính tích cực.
Để lý giải cả thành công lẫn tranh cãi, cần nhìn vào mô hình “tự sản xuất” mà CORTIS đang đại diện. Trong K-pop, khi nói đến tự sản xuất, người ta thường nghĩ đến việc một nhóm được xây dựng quanh những thành viên đã có năng khiếu sáng tác từ trước, hoặc một quá trình dài huấn luyện để dạy thực tập sinh cách làm nhạc rồi từ đó tạo dựng giá trị sáng tạo cho họ. Nói cách khác, “tự sản xuất” là một cách để chứng minh rằng thành viên tự tay làm ra âm nhạc và nhờ đó giành được sự tin cậy mà nhóm idol vốn hiếm khi có được.
CORTIS thì khác. Họ không phải nhóm idol sau khi ra mắt mới bắt đầu tự sản xuất, mà là một nhóm được thiết kế ngay từ đầu để tự sản xuất. Một công ty quản lý khổng lồ chấp nhận rủi ro, đầu tư tiền bạc và thời gian để thử nghiệm khả năng nuôi dưỡng tài năng sáng tạo. Từ nhỏ, các thành viên đã được huấn luyện để biến những gì mình nhìn thấy, nghe thấy thành âm nhạc, với niềm tin rằng idol sáng tác hoàn toàn có thể được tạo ra từ con số 0. Khát vọng của một thế hệ thiếu niên muốn đem tới thứ nhạc hợp thời nhất được hiện thực hóa qua các trại sáng tác với producer Supreme Boi và nhiều nhà sáng tạo trẻ trên toàn cầu. Trong quá trình đó, mỗi thành viên dần hình thành gu riêng và niềm tin rằng công việc mình làm là thật. Tại Ameoba Music ở Mỹ, họ nhắc đến những cái tên như Alice in Chains, Oasis, Pixies – những ban nhạc rock hiếm khi xuất hiện trong miệng một idol. Trên sân khấu, những màn trình diễn mạnh bạo mang hơi hướng Travis Scott cũng xuất hiện.
Với một nhóm như vậy, K-pop chỉ còn là thứ có thể chọn dùng hoặc không. Họ bảo những fan luôn cầm điện thoại để không bỏ lỡ khoảnh khắc của “người mình thích” hãy đặt máy xuống. Concert riêng đầu tiên cũng không có những phần thường thấy ở show idol như cover của nhóm khác, sân khấu solo, hay các đoạn giao lưu đáng yêu, thử thách mạng xã hội và fan service kiểu fanmeeting. CORTIS muốn biến mối quan hệ K-pop vốn được duy trì bằng một kiểu tình yêu lai giữa nghệ sĩ và fan thành tình bạn độc lập, lạnh và “ngầu” hơn.
Điều mỉa mai nằm ở chỗ chính họ lại là sản phẩm mới nhất của công thức K-pop được đẩy đến cực hạn. Hệ thống sản xuất của công ty lớn, đội ngũ làm việc quốc tế, ngân sách để hoàn thiện những bản nháp MV thô ráp, cùng khả năng tổ chức tour solo và lên sân khấu lễ hội quốc tế chỉ trong vòng một năm sau debut, tất cả đang chống lưng cho tự do sáng tạo của CORTIS. Ngay cả khi lời ca còn gượng gạo hoặc cách diễn đạt bị cho là nửa vời, dù sản phẩm cuối cùng có bị chê là chưa đủ hay, nhóm vẫn tiếp tục được trao cơ hội sáng tạo. Đó là sự khác biệt giữa một đứa trẻ đổ cả đống xu để chơi game trong khu arcade và một người phải vượt qua thử thách “one coin challenge” chỉ với một đồng xu duy nhất.
Vậy sự tự do ấy có thực sự phát huy hiệu quả? Ngôn ngữ của “Youngkkk” thực ra không hề mới. Những người hâm mộ K-pop từng choáng váng trước lời ca của CORTIS dường như đã quên mất thời kỳ hook song, khi hàng loạt từ tượng thanh, chuỗi âm tiết vô nghĩa và những từ ngữ chưa từng tồn tại được lặp đi lặp lại không ngừng. Điều đáng ngạc nhiên là lối viết ấy hiện cũng đang trở thành một xu hướng mới, đồng thời xuất hiện ở nhiều nghệ sĩ trẻ trên thế giới. Đó là phong cách jerk – kiểu nhạc mà CORTIS có thể xem như đồng hành cùng những cái tên như Xaviersobased, fakemink, EsDeeKid hay Nettspend. Trên nền điện tử dồn dập và hỗn loạn, họ thả những câu chữ hỗn loạn không kém. Bài hát thường chỉ dài khoảng 2 phút, ca từ thì đầy phân mảnh.
Đó cũng không còn là một thứ âm nhạc của underground theo nghĩa cũ. Theo thống kê từ SoundCloud, lượng nghe rap underground tại Anh đã tăng tới 297% trong vòng một năm qua. Nhìn vào lineup của Rolling Loud – lễ hội hip-hop lớn nhất thế giới trong năm nay – có thể thấy những cái tên này xuất hiện ngay dưới các siêu sao như Don Toliver, Playboi Carti hay Ken Carson. Ở Hàn Quốc, họ có thể vẫn vô danh, nhưng trong hệ sinh thái của các hãng đĩa lớn trên thế giới, đây đã là xu hướng chủ đạo và là nguồn cung âm nhạc mới. Việc một công ty lớn nhận ra trào lưu ấy là điều dễ hiểu. Và việc CORTIS, một nhóm tự nhận là những nhà sáng tạo trẻ độc đáo nhất thời đại, đi theo xu hướng này cũng không có gì lạ. Với những thành viên phần lớn mới ở tuổi teen, yêu cầu họ viết lời quá sâu sắc có lẽ cũng là điều không dễ.
Tuy vậy, lý do khiến người nghe khó hoàn toàn nhập tâm vào “sự sáng tạo” của CORTIS lại nằm ở đây. Jerk là thứ âm nhạc mang dấu vết của sự thiếu thốn, là cách những cộng đồng bị đẩy ra ngoài chuẩn mực xã hội ghi lại cuộc sống của mình qua một mạng lưới internet siêu kết nối. Khi cần giữ lại chuyển động ngắn của ngón tay, nó phải gây sốc, phải ngắn và không cần triển khai dài dòng. Nhưng CORTIS thì không thiếu trải nghiệm. Họ đi qua một hệ thống đào tạo idol tinh hoa, nơi có thể nuốt trọn mọi thứ từ electronic, hip-hop đến rock, rồi được dạy cách sử dụng thiết bị âm nhạc. Những gì họ ngưỡng mộ và tái hiện cũng là thứ học được từ internet, chứ không phải trải nghiệm trực tiếp về sự phân biệt đối xử, nỗi đau hay việc tự mình lao vào những cú va chạm trong các beat rage dữ dội của một ngôi sao hip-hop. Nền cho sáng tạo của CORTIS là các video ngắn, vlog YouTube về những trải nghiệm gián tiếp ấy, cùng lối sống họ mới chỉ đang mô phỏng sau khi debut. Đó cũng là lý do mà khi xuất hiện trên podcast của Tablo (Epik High), họ giải thích rằng nhóm không có nhiều bài hát về tình yêu vì “đã debut ngay sau thời gian thực tập sinh và làm nhạc dựa trên chính cuộc sống, trải nghiệm thực tế của mình”.
Trong số những chỉ trích dành cho CORTIS, có nhiều nhận xét khá xác đáng, nhưng việc xem họ là kẻ làm màu thì khó đồng tình. Thái độ của Martin, Sung Hyun, Joo Hoon và Kangmin rất rõ ràng: họ liệt kê những gì xã hội mạng đang tôn sùng, nói mình muốn trở thành ai, là kiểu nghệ sĩ nào và sẽ khiến thế giới bất ngờ ra sao. Từ đó, tinh thần ấy được đẩy thành các ca từ về sự phân biệt, sự từ chối, và cảm giác “nếu không cảm nhận được thì là thiệt cho bạn”. Trong một thế giới của những video ngắn nối tiếp vô tận, nơi ý chí hiểu sâu và suy nghĩ lâu dài đang dần biến mất, đây là một chủ đề rất hợp thời. Nếu nhạc của CORTIS nghe có vẻ nông, có lẽ vì nó phản chiếu đúng cảm giác mà số đông đang cùng chia sẻ.
Nhưng chính kết quả ấy lại khiến nghịch lý quanh nhóm thêm lớn: họ vừa là sản phẩm mới của K-pop mà họ muốn thoát khỏi, vừa chưa có ngôn ngữ thuyết phục nào ngoài thái độ. Có lẽ CORTIS cần thêm những ca khúc như Joyride, Lullaby hay Blue Lips – những bài không bị lu mờ bởi yếu tố gây chú ý, mà cho thấy chiều sâu hơn trong cách kể chuyện và biểu đạt.
Quay lại câu hỏi ban đầu: “Young Creator Crew” và “Youngkkk” có thực sự khác nhau không? Có. Nếu CORTIS muốn thu hẹp khoảng cách ấy, thì việc chỉ nói “sẽ đáp lại bằng những bài hát hay hơn” là chưa đủ. Một công ty sẵn sàng chấp nhận thất bại để tạo ra sự thú vị cho thị trường chắc chắn sẽ không dễ dàng cho đi điều quý nhất: thời gian và sự dư dả. Có lẽ điều mà CORTIS cần là trải nghiệm đủ sâu để nhìn ra vị trí phân mảnh của mình trong K-pop, rồi chuyển hóa những gì họ thấy thành một thứ ngôn ngữ giàu có và tinh gọn hơn. Tôi muốn nghe CORTIS nói về những gì họ đã nhìn thấy trên đời, hơn là những gì họ muốn khiến thế giới kinh ngạc. Chỉ khi đó, “Youngkkk” mới không còn là một cách gọi mang sắc thái chế giễu, mà trở thành một biệt danh thân mật.
Nguồn: Dispatch (Kim Do-heon)
<Ảnh: Big Hit Music>


