Bản hòa tấu thanh xuân khó quên: Song Kang và Lee Jun-young với 10 năm ‘Piano Four Hands’

“Hãy xem bộ phim như thể đang thưởng thức một bản nhạc cổ điển.” – Lee Jun-young
Piano four hands là kỹ thuật biểu diễn cổ điển dành cho hai nghệ sĩ cùng chơi trên một cây đàn piano. Một người đảm nhiệm quãng cao (primo), người còn lại phụ trách quãng trầm (secondo), để cùng hoàn thành trọn vẹn một tác phẩm.
Song Kang và Lee Jun-young cũng đã ngồi trước cây đàn piano theo cách riêng của họ. Một người là học sinh ưu tú bằng nỗ lực, người kia là thiên tài bẩm sinh. Họ cạnh tranh, thấu hiểu và cùng hoàn thành bản hòa tấu thanh xuân kéo dài 10 năm.
Đây là dự án đặc biệt với cả hai diễn viên. Với Song Kang, đây là tác phẩm trở lại đầu tiên sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự. Với Lee Jun-young, đây là dự án cuối cùng trước khi nhập ngũ. Vì thế, từng động tác diễn xuất khi chơi piano đều được chuẩn bị rất kỹ lưỡng.
Sáng 25/8, đoàn phim tvN Piano Four Hands đã tổ chức họp báo sản xuất trực tuyến. Tham dự có Song Kang, Lee Jun-young, Chae Gyu-ri và đạo diễn Park Heon-seok.
Piano Four Hands là câu chuyện về tình bạn, tình yêu, cạnh tranh và hành trình trưởng thành của những người trẻ. Phim kể từ khi ba nhân vật lần đầu gặp nhau ở trường nghệ thuật năm 17 tuổi cho đến khi họ bước sang tuổi 27.
Song Kang vào vai Kang Bi-o, một thần đồng piano. Từ nhỏ, anh đã liên tiếp giành giải thưởng ở nhiều học viện âm nhạc. Nhưng rồi khi người bạn từng đánh bại mình xuất hiện trở lại, Bi-o bắt đầu lung lay.
Song Kang cho biết: “Bi-o có một khoảng trống rất lớn. Cậu ấy luôn muốn nhận được sự công nhận từ người ông, một nhạc trưởng nổi tiếng. Đó là một nhân vật gần như chỉ sống cùng piano suốt cả cuộc đời.”
Nam diễn viên cũng đầu tư nhiều cho phần diễn cảnh chơi đàn. Trước khi quay vài tháng, anh đã học piano để nắm vững các kỹ thuật cơ bản. Không chỉ dừng ở việc nhấn phím, anh còn quan sát cả thói quen và cử chỉ của những nghệ sĩ thực thụ.
“Tôi đã xem rất nhiều video biểu diễn của giáo viên dạy đàn. Tôi cố gắng bắt lấy cả những hành động nhỏ nhất. Đồng thời, tôi cũng chú ý để thể hiện tinh tế cảm xúc mà Bi-o đang mang trong mình.”
Lee Jun-young đảm nhận vai Choi Jeong-yo. Anh là người lần đầu tiếp xúc với phần trình diễn của Kang Bi-o theo sự ép buộc của giáo viên chủ nhiệm. Từ đó, Jeong-yo phát hiện ra tài năng của chính mình và chuyển sang học tại khoa âm nhạc của một trường nghệ thuật danh giá ở Hàn Quốc.
Để vào vai, anh đã phải từng bước trở nên gần gũi hơn với âm nhạc cổ điển. Ngay cả trong những ngày nghỉ, Lee Jun-young cũng nghe nhạc cổ điển, tìm hiểu cấu trúc của tác phẩm và âm sắc của từng nhạc cụ để dần hòa vào thế giới của Jeong-yo.
Trên phim trường, sự góp ý của đạo diễn Park Heon-seok cũng là nguồn hỗ trợ lớn. Lee Jun-young chia sẻ: “Tôi đã phải theo dõi đường giai điệu để xác định lúc nào cần diễn xuất. Đạo diễn thậm chí còn thuộc hết các bản nhạc, và ông ấy đưa ra chỉ dẫn chính xác đến từng giây.”
Piano Four Hands cũng là tác phẩm cuối cùng của Lee Jun-young trước khi nhập ngũ. Anh nói: “Jeong-yo là nhân vật có sắc thái cảm xúc đa dạng nhất trong số những vai tôi từng đảm nhận. Tôi muốn cho thấy mình cũng có thể hóa thân tốt vào những kiểu nhân vật như thế này.”
Sự ăn ý giữa hai diễn viên cũng trở thành điểm tựa cho Song Kang. Anh chia sẻ: “Đây là tác phẩm trở lại đầu tiên sau khi xuất ngũ nên tôi rất hồi hộp ngay từ lúc đọc kịch bản. Dù tôi diễn thế nào, anh ấy cũng phản ứng rất tự nhiên. Nhờ vậy, tôi có thể thoải mái diễn xuất trong suốt quá trình quay.”
Chae Gyu-ri hóa thân thành Hong Jae-in, sinh viên chuyên ngành viola. Cô là người có khả năng nghe cao độ tuyệt đối và nổi bật nhất trong phần luyện thị tấu, nghe nhạc. Jae-in cũng là người nhận ra tài năng ẩn giấu của Jeong-yo và đưa anh đến ngôi trường nghệ thuật này.
Chae Gyu-ri nhận xét: “Jae-in là một cô gái yêu âm nhạc bằng sự thuần khiết. Cô ấy có năng lượng tươi sáng, mạnh mẽ. Khi Jae-in xuất hiện, người xem sẽ tự nhiên mỉm cười. Tôi muốn được giống cô ấy, cả với tư cách diễn viên lẫn con người.”
Ba diễn viên trẻ cũng mang trọn không khí thanh xuân ngay trên phim trường. Đạo diễn Park Heon-seok nói: “Khi nhìn thấy ba người cùng cười, tôi cảm thấy rất ấm lòng. Cảm giác như đang xem một cuốn truyện tranh hoặc một cuốn sách tranh đẹp đẽ. Tôi tin bầu không khí ấy sẽ tự nhiên thấm vào tác phẩm.”
Tất nhiên, phim cũng có những khó khăn rất riêng. Song Kang đùa rằng: “Có rất nhiều cảnh tôi và Lee Jun-young cùng ngồi trên một chiếc ghế để chơi piano. Mùa đông vừa qua thật vui và ấm áp, nhưng chiếc ghế thì khá chật, nên cũng hơi bất tiện.”
Lee Jun-young lại cho rằng chính khoảng cách đó đã giúp cả hai nhanh thân hơn. Anh nói: “Thông thường, người ta gần nhau hơn khi quay những cảnh nhiều hành động hoặc nhiều lời thoại. Nhưng chúng tôi lại có nhiều cảnh nhìn vào mắt nhau và cảm nhận nhau. Nhờ vậy, sự ngại ngùng biến mất rất nhanh.”
Điểm được chờ đợi nhất của phim là sự thay đổi trong mối quan hệ giữa ba người trẻ. Chae Gyu-ri cho biết: “Bi-o và Jeong-yo đều có ý nghĩa rất khác nhau với Jae-in. Bi-o là người bạn mà cô ấy muốn đứng bên cạnh để cổ vũ cho ước mơ, còn Jeong-yo là người mà cô ấy muốn phát hiện ra tiềm năng.”
Âm nhạc cũng là một nhân vật quan trọng. Những giai điệu cổ điển sẽ đan xen cùng cảm xúc và sự chuyển biến trong quan hệ giữa các nhân vật. Chae Gyu-ri nói thêm: “Việc lắng nghe xem bản nhạc nào xuất hiện trong cảnh nào cũng là một điểm thú vị.”
Lee Jun-young cũng nhấn mạnh sức mạnh cảm xúc của nhạc cổ điển: “Nghe nhạc cổ điển khiến lòng người dịu lại. Bộ phim của chúng tôi cũng vậy. Tôi hy vọng khán giả sẽ xem như đang thưởng thức và cảm nhận trọn vẹn một bản nhạc.”
Kết lại, Song Kang cho biết: “Mỗi nhân vật đều có đường cảm xúc khác nhau. Ngoài piano và viola, phim còn có nhiều loại nhạc cụ khác. Nếu chú ý đến cảm xúc của nhân vật và âm nhạc, khán giả sẽ thấy bộ phim thú vị hơn rất nhiều.”
Trong khi đó, Piano Four Hands sẽ lên sóng tập đầu tiên vào lúc 9 giờ 10 phút tối ngày 29/8.
Nguồn: Dispatch (Yu Ha-neul)


